Followers

Sunday, March 13, 2011

Jazz Concert

Nhờ một người bạn mà tuần vừa rồi mình có vé đi nghe 2 buổi hòa nhạc Jazz vào tối thứ 5 và tối thứ 7 ở Nhà Hát Lớn. Cả 2 đêm nhạc đều có chung tên Spring Jazz Concert nhưng khác nhau hoàn toàn. Nghe jazz khoái cái là phiêu cùng ngẫu hứng của các nghệ sỹ dù với mình không hẳn nghe jazz đã nhập vào đầu. Buổi thứ 5 là của nhóm trio trẻ của Nhạc viện chơi 1 chương trình nhạc jazz với piano, bass và trống. Trước đây mình cũng có vài lần nghe jazz nhưng là với kèn, bass và trống. Còn buổi thứ 7 lần đầu tiên mình nghe Dàn nhạc giao hưởng VN chơi jazz với pianist người Nhật có tên là Yamashita Yosuke. Đêm diễn dành 1' tưởng niệm những nạn nhân của trận động đất và sóng thần kinh hoàng tại Nhật hôm 11.3.11 với giai điệu sâu lắng của nhóm đàn dây. Nghe một chương trình jazz trên nền piano và đệm bởi một dàn nhạc giao hưởng quả là phiêu linh. Những giai điệu đẹp và ... dễ nghe. Cám ơn bạn nhé !

http://www.vietnamnet.vn/vn/van-hoa/12180/thuong-thuc-jazz-co-dien-voi-yamashita-yosuke.html

 

Quote thơ Bút Tre Mới: " Anh nắm tay em, luống cuống, vụng về Mà nói thật: “Tiền lương anh đó, Thôi hãy cố, chia ba phần nho nhỏ: Anh dành cho trả nợ phần nhiều, Phần nuôi con và phần để em tiêu!”

Bài ca Xuân 2011

Note: 50 năm sau có người nhại lại bài thơ này của Tố Hữu và cũng mang tính thời sự chả kém 50 năm trước, ờ đã nửa thế kỉ đấy nhỉ:

Tôi viết bài thơ xuân
Hai ngàn không trăm mười một…
Cành táo đầu hè không ra quả được
Nước khu công nghiệp hôi tanh!
Rét dài rồi lại nắng hanh,
Tưới nhiều, cây mới khô cành đó chăng?
Giã từ năm cũ bâng khuâng
Bước sang năm mới giá tăng lạ thường!

Kìa xuân mới, có gì kinh hãi?
Hỡi em yêu, mà mặt em méo vậy?
Như là loạn lạc ngày xưa?
Anh nắm tay em, luống cuống, vụng về
Mà nói thật: “Tiền lương anh đó,
Thôi hãy cố, chia ba phần nho nhỏ:
Anh dành cho trả nợ phần nhiều,
Phần nuôi con và phần để em tiêu!”
Em tủi hổ: “Biết làm sao cho đủ!”
Hai đứa ôm nhau, hai người khốn khổ
Em thổn thức hoài cho đến sáng mai nay
Anh lau đôi mắt huyền, ướt sũng chiếc khăn tay!..


Chà “mười một”! Giá cao muôn trượng!
Ta đứng đây mắt nhìn bốn hướng
Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau,
Trông bắc, trông nam, trông cả địa cầu!
Trải qua mấy cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy càng đau nhân tình,
Tố Như ơi, có biết chăng
Còn đâu nước mắt, khóc than bao Kiều!
Nghe hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
Tiếng gươm khua, tiếng thơ kêu xé lòng…
Ôi tiếng của cha ông thuở trước
Như thét gào … vận nước hôm nay:
Mấy vùng trời biển trắng tay,
Thác kia Bản Giốc, đảo này Hoàng Sa!...
Anh hùng dân tộc chúng ta
Vì đâu nên nỗi, hóa ra thế này!

Có gì nhục trên đời hơn thế
Người với người sống để hại nhau
Quan thì cướp bóc làm giầu
Dân còng lưng xuống, cúi đầu mà đi!


Đời thế đó từ khi mở cửa
Mọi thứ thành hàng hóa bán, mua:
Chức quan, bằng cấp, cave,
Ruộng vườn, sông núi, ao hồ, biển khơi…


Khắp đất nước… tiền đang vẫy gọi
Bao rừng thiêng chặt phá tan hoang,
Bạt núi, ngăn sông, tìm quặng, đãi vàng,
Bô- xít Tây Nguyên, Lao Cai, Hồng Quảng…
Sông Ba, sông Lô, sông Đà, sông Chảy…
Khắp nơi thủy điện…
Lũ quét kinh hoàng!
Hỡi những chàng trai, những cô gái ơi
Hai bàn tay ta đang xây hay phá,
Có nghĩ gì cho thế hệ tương lai?
Chộp giựt, ăn liền… đâu nghĩ đến ngày mai!


Tôi viết cho ai bài thơ xuân “mười một”?
Đêm đã khuya rồi, rét về tê buốt,
Hà Nội rì rầm… còi thổi ngoài ga…
Mấy hôm nay như đứa nhớ nhà,
Ta vẩn vơ hoài, rạo rực vào ra,
Nghe tiếng thét, cả châu Phi đứng dậy
Lũ độc tài… phải cuốn gói ra đi…
Cách mạng Hoa Lài có đến được xứ ta?
Mang hạnh phúc đơn sơ, ước mơ nho nhỏ
Những giá trị thiêng liêng của loài người ta đó:
Hòa Bình
Hạnh phúc
Ấm no
Cho
Con người
Dân chủ
Tự do!
03 -.2011

Bút Tre Mới

Nguồn: Trần Nhương.com.

 

 

 

Friday, March 11, 2011

Cụ Rùa già khổ như ri...

Cụ Rùa già khổ như ri
Nay thì nước bẩn mai thì dính câu.
Lại thêm lũ ngợm lâu nhâu
Thả bầy tai đỏ xuống bâu quanh người.
Chúng cắn xé cụ khắp nơi.
Gặm mai, gặm cổ, xong thời gặm chân.
Nước hồ hôi thối muôn phần
Cho nên người cụ loét gần loét xa.
Sợ rằng cụ sắp tiêu ma
Bao nhiêu cuộc họp bàn ra bàn vào.
Tìm cách cứu cụ thế nào
Các nhà khoa học cãi nhau khìn khìn.
Thế rồi có lệnh cấp trên.
Làm sao lừa cụ bò lên Tháp Rùa.
Chúng làm cái bể giữa hồ.
Bao thằng giăng lưới mong lùa cụ vô.
Tuy già nhưng cụ đíu ngu
Còn lâu mới tự đút cu vào tròng.
Lọc lừa kế sách không xong
Hai mươi chiến sĩ đặc công nhảy vào.
Cho cụ chơi đến tuần sau.
Muốn xem cụ chống ra sao, xin chờ...
(ST trên net)

Wednesday, March 9, 2011

Nhân ngày 8/3:

Liễu yếu đào tơ kinh hồn cáo

(Võ Thị Hảo viết theo đơn đặt hàng của một số quý cô. Các quý cô quy định chặt chẽ thể văn. Đó là thể mix kim cổ, đặc biệt kế tục truyền thống và phối kết hợp hiện đại kèm bản sắc văn hóa dân tộc )

Như chúng em nay:

Liễu yếu đào tơ

Chân ngắn chân dài, đầu cũng không thể coi là ngắn.

Thấm thoát tháng ngày trôi nhanh như chó chạy thoắt đã đến tuổi cập kê

Lừ đừ tuyết tuyết hồng hồng trắng trắng nâu nâu đen đen muốt muốt khối anh muốn ra tay ngắt bẻ.

Những muốn:

Gieo quả cầu đẹp tìm ý trung nhân

Vuốt mái đầu xanh tìm người tác hợp.

Chỉ mong

Nhân duyên ấm êm thuận chồng thuận vợ

Kính quý mặn nồng đầu bạc răng long.

Nhưng ôi thôi thôi!

Trời chẳng chiều người

Thuở trời đất nổi cơn bạo lực.

Xét thấy

Thói thường khối kẻ mù màu

Nhìn xem

Vây quanh muôn bề ngạo ngược

Kìa trời đất nổi cơn túi bụi, kẻ vũ phu đạp giày nát ngọc

Khi sóng gió mịt mùng lũ quét, tiên nữ cũng tan hoang

Trộm cắp cướp giật dối trá đủ đường

Cùm kẹp bưng tai bịt miệng.

Trên niệm nam mô oang oác

Dưới cướp ngày dọc ngang

Vỡ một đời hoa

Tàn ba đời bướm

Vàng còn phai đá còn nát

Huống gì thân liễu yếu đào tơ.

Kêu cứu nơi nơi kẻ mày râu ngoảnh mặt làm ngơ

Nút tai che mắt giả mù gỉa điếc

Lại có kẻ

Vốn cũng dòng tu mi nam tử

Gục mặt giấu nước mắt vào chén rượu

Điên loạn găm lưỡi dao trong tim

Giả ngây giả ngô khật khưỡng hũ chìm

Để mặc liễu yếu đào tơ con đen con đỏ kinh hồn xiêu phách.

Thế cho nên

Người ngay sợ kẻ gian

Kẻ cướp ngồi ghế quan tòa

Trong nhà ngày ngày đánh lộn

Băng đĩa trò chơi truyền thông ngập tràn cướp giết hiếp

Trí thức, nghệ sĩ bán linh hồn đổi lấy đồng tiền

Vậy nên

Thân liễu yếu đào tơ chúng em khó bề giữ trọn

Nhân 8/3 bố cáo cho thiên hạ biết

Báo động bạo lực cấp mười ba!

Chúng em nay quán triệt

Dùng âm thanh theo bản sắc mà báo động

bản sắc dân tộc trước hết là thổi đàn môi vỏ ốc tù và sừng trâu

Chuông rung mõ cốc rối rít tứ bề

Sau là còi hơi còi hụ hiện đại bốn phương náo loạn

Để :

Đám liễu yếu đào tơ con đen con đỏ nghe biết mà trông chừng

Mặc áo giáp, độn ngực rơm mà phòng bị.

Kẻo chết không kịp ngáp!

Vậy nên

Ban bố Liễu yếu đào tơ kinh hồn cáo.

Cáo rằng:

Ôi hu hu!

Việc hung hãn trước ở thân nhân

Tay lừa đảo vốn do tin cậy

Nhân khi liễu yếu đào tơ ngủ quên mà xuống tay

Nhân khi con đen con đỏ lơ mơ mà bạo ngược

Than ôi!

Hậu quả khôn lường

Tơi bời tai họa

Trăm năm khôn chuộc

Ngàn năm để lại tiếng nhơ

Ta thường:

Tới bữa âu lo.

Nửa đêm cảnh giác.

Kìa trông:

Nhà kia cha già mẹ héo mà lũ con ngày ngày hắt hủi

Chỗ nọ con đỏ con thơ

Ba má mải săn bắt nhau gay cấn như diễn viên phim chưởng nghiệp dư.

Máu trào máu đổ.

Nghe vợ chồng nhà bên chửi nhau mà rủn tóc trán.

Trông anh em nhà kia vác búa múa dao rượt đuổi mà kinh hồn.

Bữa bữa thấy mâm bát bay tứ tung muốn đến buôn mảnh

Ngày xem nghiện vật thâm sì môi định tới săn tìm hê- rô- in

Trông lên lầu cao đền đài thấy chất chồng xương trắng

Nhìn xuống sông sâu dâng nước mắt tủi hờn

Ôi than ôi!

Trên cao chồng chúa ngất ngưởng ngôi cao rượu chè cờ bạc bê tha gái gú dăm bảy mối

Dưới vợ tôi làm ô sin con ở còn bị bạo lực bạo dâm

Hoảng kinh muôn phần.

Thế cho nên:

Đám trẻ lớn lên trong âu lo sợ hãi trong quát nạt mạt sát trong mối thâm thù căm phẫn trở thành hung hãn.

Lấy đâm chém giết chóc làm sĩ diện

Nơi nọ nơi kia trong nhân gian tiếng khóc như ri

Con trẻ vất vưởng ốm đau bụi đời vật vờ cống rãnh

Kìa con gái đàn bà nhiều khi bán thân đứng đường kiếm hạt cơm rơi.

Kìa đàn ông con trai lắm lúc cướp giật đánh người phải vào tù tội

Khắp đường người chết người đi chấm phẩy người chống nạng người ngớ ngẩn lườm trời.

Chỗ ấy chỗ này giang mai HIV bệnh lậu…

Thế mới thấy

Oan hồn đi theo đông đàn dài lũ

Cáo rằng:

Nhìn thấy thế đứt ruột mà buồn

Cơn lấy chồng đã lên lại xẹp.

Chỉ những muốn

Vén tay bới tóc

Làm một trận xóa tan bạo lực

Đem mọi nhà về chỗ an khang.

Tóm hông kẻ đánh liễu yếu đào tơ giơ lên cao phơi nắng như phơi ếch

Nắm gáy kẻ bạo lực nhốt vào lồng như nhốt thỏ

Ngặt một nỗi:

Thân còn liễu yếu đào tơ trói gà chưa chặt

Việc phơi ếch nhốt thỏ chưa thấy rạng rỡ tiền đồ!

Thế cho nên

Đành ngậm ngùi ban bố Liễu yếu đào tơ kinh hồn cáo.

Nhân 8/3 cho thiên hạ biết

Báo động bạo lực cấp mười ba!

Chúng em dùng âm thanh theo bản sắc mà báo động

Bản sắc dân tộc trước hết thổi đàn môi vỏ ốc tù và sừng trâu

Chuông rung mõ cốc rối rít tứ bề

Sau là còi hơi còi hụ hiện đại bốn phương náo loạn

Cốc! Cốc! Cốc

Hụ hụ hụ!

 

(Copy từ blog Nguyễn Xuân Diện)

Thursday, March 3, 2011

Vô đề...

Trời ẩm xìu, ở Hà Nội ghét nhất cái thời tiết này ! Rảnh việc bỗng nghĩ linh tinh. Tự nhiên nghĩ đến cái...khổ giấy ???!!!

Ờ, cái thuở nhỏ mình đi học, cái thời sơ tán chiến tranh khổ sở ấy, giấy viết đen xì và giá một tập giấy là 5 hào 2 nên dùng ngay cái gía tiền đó để gọi khổ giấy. Hồi đó cũng còn một loại nữa gọi là giấy ô-ly vì được kẻ ôly và được coi là cao cấp hơn thường dùng cho học sinh cấp 1 để tập viết. Nhớn hơn một chút thì biết đến giấy pơ-luya, loại giấy mỏng, trắng, nhẹ thường dùng để viết thư tình. Hình như bây giờ chả ai dùng đến nó nữa thì phải ...

Còn bây giờ thì người ta hay nói đến giấy A4 và chắc những loại kia đã đi vào dĩ vãng. Nhưng bây giờ, như mình chẳng hạn, chả mấy khi viết gì dài quá trang A4, cần thì đã có máy tính, máy in, và vì thế chữ viết càng ngày càng xấu, càng như gà bới mặc dù trước đây chữ mình viết cũng tạm coi là đẹp. Mà các cụ xưa nói 'nét chữ, nết người'. Vậy là mình...hứ hứ!